Sau đây là những tâm sự chân thật về sự vất vả và vị thế hiện tại của người Điều Dưỡng của Cử Nhân Hà Thị Mào - Chủ tịch Hội Điều Dưỡng tỉnh Bạc Liêu
Con người là tài sản vô giá của xã hội, của toàn nhân loại. Con người muốn tồn tại và phát triển, cần được đáp ứng những nhu cầu cơ bản về thể chất, tinh thần và xã hội. Bình thường con người tự đáp ứng được các nhu cầu đó cho bản thân mình. Khi con người không khỏe (ốm đau, bệnh tật…) không tự đáp ứng được nhu cầu cho bản thân, họ cần có sự chăm sóc, nuôi dưỡng, điều trị bệnh của thầy thuốc, của điều dưỡng và sự cung cấp đầy đủ, tiện lợi các dịch vụ y tế…, trong đó nghề điều dưỡng có vai trò hết sức quan trọng. Trước đây điều dưỡng còn được gọi là y tá, với quan niệm chỉ là người giúp việc cho bác sĩ làm những công việc như thay băng, tiêm thuốc cho người bệnh theo y lệnh và trình độ cũng chỉ giới hạn từ trung cấp trở xuống. Ngày nay điều dưỡng đã có trình độ cao đẳng, đại học và trên đại học (cả nước có hơn 40 thạc sĩ và 1 tiến sĩ điều dưỡng, tại các nước tiên tiến trên thế giới điều dưỡng là một chuyên ngành giống như các chuyên ngành khác, có rất nhiều giáo sư, tiến sĩ giỏi). Việc nâng cao trình độ chuyên môn của điều dưỡng đã tạo ra sự thay đổi về mối quan hệ giữa người thầy thuốc và người điều dưỡng, người điều dưỡng trở thành người cộng sự của thầy thuốc, một thành viên của nhóm chăm sóc thay vì chỉ là người thực hiện y lệnh. Như chúng ta đã biết, người bệnh khi vào nằm viện được các bác sĩ khám bệnh và kê đơn điều trị, thời gian tiếp xúc của bác sĩ đối với người bệnh không nhiều, hầu hết thời gian còn lại điều dưỡng là người thường xuyên tiếp xúc, chăm sóc và phục vụ người bệnh. Muốn người bệnh mau khỏi bệnh, không phải chỉ cần dùng thuốc đúng mà còn phải đáp ứng tất cả những nhu cầu cơ bản của người bệnh như: hô hấp, ăn uống, bài tiết, vận động, duy trì thân nhiệt, vệ sinh cá nhân, thay mặc quần áo, ngủ và nghỉ, an toàn, giao tiếp…tất cả những nhu cầu này của người bệnh nếu được đáp ứng tốt kết hợp với việc điều trị hiệu quả thì người bệnh mới mau chóng khỏi bệnh. Chính điều dưỡng là người đáp ứng những nhu cầu cơ bản cũng như nhu cầu bệnh lý của người bệnh. Đối với những bệnh nhân nặng, hôn mê thì càng cần sự chăm sóc, theo dõi đặc biệt của điều dưỡng. Người điều dưỡng muốn chăm sóc tốt, thỏa mãn những nhu cầu cơ bản cũng như những nhu cầu bệnh lý của người bệnh đòi hỏi phải có kiến thức, trình độ nhất định. Chỉ khi có kiến thức, người điều dưỡng mới có khả năng tự chủ động lập kế hoạch chăm sóc và phối hợp với bác sĩ cũng như các thành viên khác để thực hiện chăm sóc người bệnh toàn diện, không còn lệ thuộc hoàn toàn vào y lệnh của thầy thuốc.Do thời gian tiếp xúc, chăm sóc người bệnh thường xuyên, cũng chính điều dưỡng là người phát hiện những biến chứng, những dấu hiệu bất thường để báo cáo với bác sĩ, từ đó giúp phát hiện và xử lý kịp thời những tai biến xảy ra cho người bệnh, hạn chế được tử vong.Những ai đã từng nuôi người thân nằm điều trị tại bệnh viện mới thấu hiểu hết nỗi vất vả nhọc nhằn của người điều dưỡng nói riêng, nhân viên y tế nói chung. Đêm đêm khi mọi người yên giấc, thì điều dưỡng vẫn phải thức để canh từng giấc ngủ cho bệnh nhân và thực hiện các công việc chuyên môn của mình. Có những ca trực tại cấp cứu hoặc phòng mổ, điều dưỡng phải thức và cấp cứu bệnh nhân suốt đêm, hết ca trực thì sinh lực của họ cũng gần như cạn kiệt, mắt mờ , tay mỏi, chân run nhưng có được niềm vui là đã góp phần cứu sống bệnh nhân (đôi lúc cũng không tránh khỏi thất vọng, vì bệnh trạng quá nặng bệnh nhân đã không qua khỏi). Cứ như thế, ngày lại qua ngày, người điều dưỡng đã lặng lẽ âm thầm làm việc vất vả để giành giật sự sống cho con người, mà không phải ai cũng thấu hiểu, cũng xẻ chia. Hiện nay cách nhìn nhận, đánh giá về khả năng, vai trò của điều dưỡng trong xã hội vẫn còn hạn chế, một phần do ảnh hưởng quan niệm y tá chỉ là người giúp việc, một phần do cũng còn một số điều dưỡng chưa làm tốt chức năng của mình, trong giao tiếp cũng như công tác phục vụ bệnh nhân còn nhiều hạn chế, từ đó đã ảnh hưởng đến cách nhìn của xã hội về công tác điều dưỡng nói chung. Để xã hội đánh giá đúng vai trò cũng như những đóng góp của điều dưỡng trong công tác chăm sóc, bảo vệ sức khoẻ nhân dân, đòi hỏi từng cá nhân người điều dưỡng phải không ngừng rèn luyện các phẩm chất đạo đức, chuyên môn, thực hiện lời dạy của Bác Hồ: “Thầy thuốc phải như mẹ hiền”. Tuyên truyền trên các phương tiện thông tin đại chúng để mọi người hiểu hơn, thông cảm hơn về những khó khăn vất vả cũng như những hy sinh thầm lặng của người điều dưỡng trên mặt trận chiến đấu chống lại bệnh tật, giành lại sức khoẻ và sự an toàn tính mạng cho người bệnh. Cơ quan chức năng cũng như chính quyền các cấp cần quan tâm hơn nữa đến quyền lợi chính đáng của Điều dưỡng, cần có những chính sách hỗ trợ, ưu tiên cho Điều dưỡng để động viên, khuyến khích họ ngày càng cống hiến nhiều hơn trong sự nghiệp chăm sóc và bảo vệ sức khoẻ nhân dân.